Có một đồng nghiệp của Lev Landau ở Viện Vật lý Kỹ thuật vốn chỉ là một nhà vật lý có năng lực vừa phải nhưng lại rất háo danh và thường tỏ ra kiêu ngạo về một đống những kết quả nghiên cứu đi cóp nhặt của người khác.
Một
hôm, ông ta bỗng nhận được một bức điện không biết từ đâu ra, báo rằng
ông ta được giải Nobel. Bức điện cũng chỉ dẫn rằng, ông ta cần phải
chuẩn bị ngay một bản tổng kết chi tiết tất cả các công trình của mình
rồi nộp hai bản sao cho trưởng khoa vật lý lý thuyết (Landau) vào một
ngày nhất định. Ông này khi ấy đã hồ hởi đến mức không cần để ý xem
ngày ấy có gì đặc biệt hay không.
Vô cùng tự cao tự đại, ông ta
loan báo ầm ĩ với các đồng nghiệp để có thể nhận được những lời tung
hô, chúc tụng từ họ. Sau khi hoàn thành cái hồ sơ "hoành tráng" của
mình, ông ta đến thẳng văn phòng của Landau, hiên ngang bước vào, đặt
đống hồ sơ lên mặt bàn. "Ông thực sự tin rằng một giải Nobel sẽ được
trao cho cái thứ rác rưởi này ư?", Landau điềm nhiên hỏi, và với vẻ mặt
đầy tinh nghịch ông đưa cho "nhà vật lý vĩ đại" xem lại quyển lịch: hôm
nay là ngày mùng 1 tháng 4.









