Đôi tất

Bởi chimtit , 24836 0
source: Default source

Phàm trong cuộc sống này, mỗi người đều chọn cho mình những hướng đi khác nhau, và để thực hiện hướng đi đó, mỗi người lại có cách làm việc khác nhau.

Và với mỗi công việc khác nhau lại đòi hỏi sự đầu tư trí tuệ hoặc cơ bắp khác nhau, từ đó mà đối với mỗi người luôn có sự thiên vị cho mình đối với tất cả những công việc trong cuộc sống.

Tôi có 3 anh bạn thân, đối với tôi, cả 3 đều là những người có trí tuệ tuyệt vời và cả 3 đều đã trở thành những người làm khoa học chân chính, thực thụ. Tuy nhiên khi sự nghiệp khoa học của họ tiến lên bao nhiêu thì những quan tâm của họ đối với các điều khác trong cuộc sống lại giảm đi bấy nhiêu.

Anh chàng thứ nhất, anh ta đang làm cho một trung tâm nghiên cứu lớn nhất nhì Việt nam, đương nhiên sở thích anh ta là nghiên cứu khoa học và vì vậy anh ta có những hành động cũng rất ...khoa hóc: Anh nấu cơm sau khi đã đổ đầy nước vào nồi, 1tiếng sau chưa thấy sôi mới nhớ ra chưa cắm phích điện. Có hôm ăn cơm sau khi ăn đến hạt cuối cùng anh chợt hỏi " ơ, tưởng hôm nay ăn bún chứ!?"

Anh bạn thứ 2, anh ta đang là một chuyên gia lập trình có tiếng của Thủ đô. Ngày tôi vừa đến ở với anh, thấy anh mua 1 cái giỏ (mà mọi ngươì hay thấy trong siêu thị đấy), tôi không hiểu anh mua làm gì, sau mới biết anh mua để đựng.. quần áo bẩn; anh rất khoa học và quyết tâm, 1 tuần chỉ giặt 1 lần để tiết kiệm số lần mang quần áo lên xuống cầu thang cho đỡ mệt. Có lần anh này và anh số 1 ở trên hì hục chặn 1 cái tấm gỗ để không cho con chó chủ nhà đi lên cầu thang. Cả 2 nghiên cứu, phác thảo bản vẽ trên autocad, sau vài tiếng chỉnh sửa và đi mua gỗ, đinh, dây...thì cuối buổi chiều công trình lịch sử đã hoàn thành. Chỉ tiếc là ngay sau đó con chó thấy hay hay nên vẫy đuôi và nhảy phốc qua(hình như nó còn vui vẻ khuyến mại thêm 30cm nữa). Hai ông bạn tôi đứng ngẩn tò te, vì khi thiết kế thi công họ chỉ nghĩ là con chó sẽ đi qua mà quên mất rằng nó cũng biết...nhảy!!!

Còn anh bạn thứ 3, theo tôi anh là một người thực sự tài năng. Cái ngày mà tôi còn đang dán mắt vào những bức tranh nổi thì anh đã thiết kế được nó rồi. Anh học trung hoc một trường năng khiếu ở quê hương của những chiếc nồi nấu thép đúc gang. Lên đại học anh cũng vào khoa Cử nhân tài năng trong 1 trường danh tiếng. Tôi thích khả năng làm việc của anh: Anh làm luận án tiến sĩ, thiết kế web, nghe nhạc, nói chuyện với anh em trong phòng và...chát với người trên mạng. Tất cả các việc trên anh làm cùng thời gian mà không có sự sai sót nào. Tuy nhiên vấn đề lớn nhất của anh là TẤT. Vâng, những đôi tất anh đi. Này nhé, sáng vừa "Tung chăn xuống đất, hất vợ(à, hất bạn) sang bên, cương quyết đứng lên.." thì anh đã ôm ngay lấy cái vi tính rồi. Tối đi làm về, còn chưa kịp cởi quần áo tắm giặt thì đã thấy anh bật máy và lại ôm lấy nó, thử hỏi thời gian giặt tất của anh làm gì còn nữa. Sau 1 tháng anh đến ở cùng, anh bạn thứ nhất của tôi viêm xoang luôn, nghe nói vửa rồi đi siêu âm phổi có vấn đề. Anh bạn thứ 2 thì sức khoẻ tốt hơn nhờ hàng tuần mặc quần đùi đi đấm đá mấy quả bóng, thì bây giờ cũng đang là bạn thân của Kháng sinh liều cao và Naphazorin 0,05%. Còn bản thân anh bạn đi tất thì lại không sao cả, lúc đầu tôi tưởng các dây thần kinh khứu giác của anh trục trặc, sau tôi mới biết rằng đó là do anh đã "sống chung với tất-của anh" từ bé nên anh đã miễn dịch được với nó rồi.

Tuy nhiên cả 3 anh đều có 1 điểm chung, đó là tiết kiệm xà phòng. 1 anh tắm chỉ xoa xà phòng nhẹ nhẹ rồi dội nước, anh nói xoa mạnh nhỡ nó ra ghét:)). Anh thứ 2 tắm như anh thứ nhất nhưng không cần dùng đến xà phòng, còn anh thứ 3.. không cần gì cả!

Tôi kể lể với các bạn 3 anh bạn thân của tôi, không phải vì tôi ghét họ mà vì tôi thực sự rất quý mến và muốn các bạn cho tôi một lời khuyên để tôi giúp gì chút ít cho các anh, bởi cả 3 anh đều đang trong tình trạng có nguy cơ bị mắc tứ chứng nan y, nhất là đường hô hấp. Sợ để lâu thành quen cứ có mùi tất mới ngủ được thì sau này mỗi người có gia đình riêng lúc đó làm gì còn tất để ngửi và ngủ nữa!

Các bạn gắng giúp tôi nhanh nhanh nhé, vì mỗi lần lên thủ đô thấy mấy anh lụi hụi với cái máy vi tính giữa đống quần áo giày dép nhà vệ sinh.. tôi lại se lòng, se mũi lại. Cảm ơn rất nhiều!!! 

 

Bình Luận

e